Cảm xúc của học sinh lớp 12 khi sắp rời xa mái trường THPT

Đánh giá bài viết

Cảm xúc của học sinh lớp 12 khi sắp rời xa mái trường THPT

Bài làm

Cũng không còn bao lâu kể từ ngày tôi bước chân vào ngôi trường Phan Đình Phùng. Chỉ còn 2 tháng nữa là tôi và các bạn cùng lớp trở thành cựu học sinh, rời khỏi thầy cô và các bạn, ai cũng mang trong mình biết bao nhiêu ước mơ, hoài bão. Riêng tôi, ước mơ và mục tiêu trước mắt chính là đỗ đại học, ngành quản trị du lịch và lữ hành của trường đại học Kinh tế Quốc Dân.

Vào khoảng thời gian đăng kí nguyện vọng khi thi vào cấp 3 ba năm trước, ước mơ của tôi là trường Chu Văn An. Nhưng do gia đình và bản thân vẫn chưa thật sự tự tin vào điểm số của mình nên tôi đã đăng kí vào Phan Đình Phùng. Ngày nộp hồ sơ trúng tuyển là ngày đầu tiên tôi đặt chân vào trường, một cảm xúc thật mới mẻ. Con đường từ nhà tôi là Hoàng Diệu – Phan Đình Phùng. Cảm giác đi trên con đường đẹp nhất Hà Nội, mọi thứ bình yên đến lạ thường. Khi bước vào trường tôi cảm giác được sự cổ kính xen lẫn một cảm giác quen thuộc chen lấn cảm xúc của tôi. Lúc đó mẹ tôi đã đăng kí cho tôi học khối liên kết quốc tế. Dù lịch học 10, 11 dày đặc ielts và lớp 12 là những môn chính, quay cuồng với việc học nhưng bên cạnh đó chính là những kỉ niệm đẹp nhất trong cuộc đời mà tôi không bao giờ có thể quên.

Loading...

Kỉ niệm đầu tiên tôi ấn tượng là về bạn bè. Tôi không nhớ rõ được tất cả những kỉ niệm của chúng tôi bởi nó quá nhiều, nhưng tất cả được lưu lại từ những bức ảnh qua những lần chúng tôi đi ngoại khóa với nhau.  Những lần đi ngoại khóa với ABA và gia đình quốc tế đều là những chuyến đi từ thiện và vui chơi ý nghĩa nhất mà có lẽ tôi không bao giờ có thể quên được. Kỉ niệm thứ hai mà tôi sẽ nhớ mãi là cô chủ nhiệm-Mai Anh Nguyễn. Cô là người có cá tính mạnh, nhưng nghe giảng văn khi cô nói tôi lại rất dễ hiểu và cảm thấy yêu thích môn văn hơn. Văn học không chỉ là những con chữ, chúng là những cảm xúc, những bài học mà tôi chắc chắn có thể áp dụng cho cuộc đời sau này. Bên cạnh đó tôi cũng vô cùng ấn tượng với những thầy cô tôi đã tiếp xúc khi học tại mái trường này: Cô Bảy nghiêm khắc về nề nếp, cô Huyền hiệu trưởng vừa hiền hậu và nghiêm, cô Lan giảng vô cùng dễ hiểu và tạo điều kiện học với môn Vật Lý bởi lớp tôi là ban D, cô Hiền dạy toán, người đã đồng hành cùng chúng tôi 3 năm và chuyến đi cuối của quốc tế, cô Hạnh- người đã dạy môn Tiếng Anh 3 năm của lớp tôi, nghiêm khắc dù không bao giờ to tiếng với lớp, cô Hà địa dạy rất dịu dàng và dễ hiểu, cô Dung với cách giảng dạy đặc biệt để chúng tôi nhớ hết kiến thức lịch sử, cô Hiệp đảm bảo cho chúng tôi kiến thức về luật với môn gdcd, cô Nga vô cùng dịu dàng nhưng nghiêm khắc giờ kiểm tra, cô Thoa với những câu nói bất hủ “con lợn con”,”cả nhà”.. và những ví dụ sinh học sinh động, và cô quốc phòng luôn tạo điều kiện cho chúng tôi. Tất cả những cô giáo dạy các môn của tôi đã tạo dựng nên ước mơ của tôi: Ngành du lịch. Tôi muốn làm về ngành du lịch để đi đây đó, không ngừng học hỏi, phát triển bản thân mình. Kĩ năng giao tiếp của tôi có thể cải thiện, biết thêm lịch sử thế giới, tính toán những tour du lịch, chuyến đi, có thể áp dụng môn văn để review những món ăn ngon trên mạng xã hội, biết được thêm những kiến thức địa lí của từng vùng miền 5 châu trên thế giới… tất cả những môn học tôi từng học khi ngồi trên ghế nhà trường đều có thể áp dụng vào ngành mà tôi ước mơ.

Xem thêm:  Phân tích tác phẩm Sóng (Xuân Quỳnh) - Văn hay lớp 12

Quả là một điều tuyệt vời. Việc học trên trường không chỉ là sách vở, mà còn là thực hành. Du lịch và lữ hành là ngành mà tôi cảm thấy có thể áp dụng tất cả các bài học mà tôi đã từng học trong trường một cách bổ ích nhất. Để đạt được ước mơ đó trước tiên tôi phải đỗ đại học. Và ngôi trường tôi chọn là Kinh tế Quốc dân. Đếm ngược vài chục ngày trước khi hết 3 năm, Phan như là một ước mơ trôi đi nhanh nhất trong cuộc đời của tôi. Từng khoảnh khắc trải qua trên mái trường thân yêu này, chính là những kỉ niệm đẹp nhất trong quảng thời gian 12 năm đi học. Tôi không bao giờ hối hận khi vào Phan, học tập, kết bạn, giao lưu, trải qua từng khoảnh khắc với Phan. Nắng phan thật đẹp, từng tán lá, hàng cây, phan như giấc mơ mà tôi đã đạt được trong khoảng thời gian đẹp nhất trong cuộc đời. Ước mơ ấy tan nhanh theo thời gian, mà thời gian lại không đợi chờ 1 ai cả, ước mơ phan đã chắp cánh cho những ước mơ tiếp theo trong cuộc đời của tôi.

Có những ước mơ trải qua nhanh như cơn gió, như thời gian học ở phan vậy. Nhưng điều gì đến cũng sẽ đến, tôi luôn biết ơn mái trường này đã dạy cho tôi những bài học không chỉ trên những con chữ mà còn trong cuộc sống. Mong rằng sau này, khi tôi thành công với những ước mơ lớn ở tương lai, Phan Đình Phùng vẫn sẽ là ước mơ đẹp nhất mà tôi muốn chìm mãi vào giấc mơ ấy mà không bao giờ tỉnh lại. Người ta nói: “ tuổi trẻ như 1 cơn mưa rào, cho dù bị cảm lạnh thì ta vẫn muốn đắm chìm trong cơn mưa ấy 1 lần nữa”.

Xem thêm:  Nghị luận xã hội về vấn đề rác thải với môi trường - Văn hay lớp 12

Bình luận bài viết

Có thể bạn quan tâm

DMCA.com Protection Status