Tôi thấy mình đã khôn lớn – Văn hay lớp 8

Tôi thấy mình đã khôn lớn – Văn hay lớp 8
5 (99.15%) 496 votes

Tôi thấy mình đã khôn lớn – Bài làm số 1 của một bạn học sinh giỏi văn tỉnh Sóc Trăng

Thời gian trôi đi nuôi dưỡng tâm hồn con người, giúp ta trưởng thành hơn cả về thế chất, tinh thần và chắp cánh cho ta những ước mơ, những hi vọng vào tương lai. Giống như mọi người, dòng xoáy của thời gian cho tôi sự trưởng thành để một ngày tôi chợt nhận ra: “Tôi đã lớn khôn”. Con người tôi đang ngày càng lớn lên theo năm tháng. Nhớ ngày nào, tôi còn là con bé con nhút nhát chỉ biết tò tò theo sau chân mẹ, thế mà bây giờ, cô nhóc ấy đã trở thành một học sinh Trung học cơ sở, cao hơn cả mẹ. Tôi không chỉ lớn hơn mà tầm tay cũng xa hơn trước. Tôi có thế dễ dàng lấy những cuốn từ điển trên giá cao nhất xuống, có thể giúp mẹ treo quần áo lên mắc tủ mà không cần bắc ghế, có thế giúp bố khiêng thang lên gác thượng để sửa ăng-ten, có thể đi hết một đoạn đường núi dài không cần có ai dắt hay cõng… Những việc ấy hồi nhỏ tôi chưa đủ sức thì bây giờ đều trở nên đơn giản, dễ dàng. Tôi cũng không còn cảm thấy tự hào khi giúp bố mẹ làm những công việc nhà nữa, tất cả đều đã trở thành những việc làm thường ngày của tôi, không có gì khó khăn hay quá sức cả. Cái cảm nhận mình đang lớn lên ban đầu đối với tôi còn rất mở hồ nhưng càng lúc tôi càng nhận thức được rõ ràng hon. Tôi không chỉ lớn lên ở con người mà còn lớn lên trong suy nghĩ của mình. Trước đây, tôi chỉ biết đến trường và học theo các bạn mà chẳng cần lo nghĩ xa xôi gì hết. Ngay cả việc vào học trường cấp hai, tôi cũng đế cho bố mẹ quyết định. Hồi đó, tôi hầu như dựa dẫm hết vào bố mẹ nhưng dần dần, tôi cũng biết tự lo cho mình. Sau mỗi học kì, tôi biết tự xem lại kết quả học tập của mình, so sánh với các bạn khác và kết quả năm học trước đế rút kinh nghiệm cho mình tiến bộ hơn. Trong một tập thế mà ý thức thi đua luôn được đề cao, tôi cũng đã học tập được rất nhiều tò các bạn mình. Tôi biết rằng không ai có thế hiểu mình cần gì hơn chính bản thân mình. Tôi đã có suy nghĩ và ý kiến riêng, tôi có thế tự lo cho mình. Không giống như lúc còn nhỏ (luôn hành động theo bản năng và ý muốn của riêng mình), tôi hiếu rằng không thế không chú ý tới mọi người xung quanh. Tôi đang học cách sống để không phải tranh giành, học cách nhường nhịn và chấp nhận suy nghĩ của người khác. Mỗi người nhìn nhận suy nghĩ theo một chiều hướng khác nhau, điều cần thiết là tôi biết lúc nào cần hiểu và khi nào cần thuyết phục cho người khác hiểu mình. Từ sự khôn lớn ấy, tôi cũng tự đặt cho mình những ước mơ. So với khi còn nhỏ thì những mong muốn ấy đã không còn chỉ là nhũng ý muốn bộc phát, mơ mộng, viển vông nữa. Thời gian đã cho tôi sự chín chắn trong những quyết định cho tương lai. Trước kia, ước muốn của tôi có nhiều vô số mà bây giò’ tôi cũng không còn nhớ hết nữa. Khi ấy, tôi chỉ biết nhìn mọi thứ một cách đon giản, thấy ai làm gì hay hay thì cũng mong muốn mình có thế làm được như vậy. Thế nhưng bây giờ thì tôi hiếu rằng chẳng có mục tiêu nào có thế đạt được một cách đơn giản mà không cần có cố gắng của chính mình. Tôi chẳng mấy khi nghĩ tới những điều con nít như khi còn nhỏ mà suy nghĩ rất kĩ đế tự đánh giá khả năng của mình và đặt ra một mục tiêu chắc chắn. Tôi không muốn phải thay đối mơ ước của mình cho dù tôi có lớn hơn nữa. Hiện nay, tôi vẫn chưa biết ước mơ lớn nhất trong tương lai của mình là gì nhưng khi đã có thể quyết định được, tôi sẽ luôn hi vọng và cố gắng hết sức để đạt được. Nhưng ước mơ ấy càng lớn bao nhiêu, tôi càng nhận thức được trách nhiệm của mình bấy nhiêu. Trước hết, tôi cần có bổn phận đối với những người xung quanh. Là một người con, tôi phải nỗ lực phấn đấu trưởng thành để không phụ công ơn sinh thành, nuôi dưỡng của cha mẹ, ông bà. Là một người trò, tôi phải cố gắng học tập, tu dưỡng đạo đức xứng đáng với sự dạy dỗ của các thầy cô giáo. Là một người bạn, tôi cần học tập và giúp đỡ các bạn của mình để cùng tiến bộ hơn… Tôi hiếu rằng bất cứ ai cũng có trách nhiệm riêng. Khi tôi đã là một học sinh khoác trên người bộ đồng phục của trường Ngô Sĩ Liên thì đi đâu tôi cũng là đại diện cho ngôi trường của mình. Tôi hiếu rằng mọi người có thể nhìn nhận và đánh giá ngôi trường thân yêu theo nhừng hành vi ứng xử của tôi. Khi tôi là một người Hà Nội thì tôi là đại diện cho con người thủ đô và khi tôi là người Việt Nam thì tôi cũng là đại diện cho cả dân tộc mình. Càng suy nghĩ về những trách nhiệm ấy tôi cũng cảm nhận được sức nặng đặt trên vai mình. Sự trưởng thành của tôi không chỉ bản thân tôi biết mà mọi người xung quanh cũng đều công nhận. Hè vừa rồi, nhà nội tôi có một niềm vui rất lớn: Người bác của tôi đã sống bên Mĩ gần hai mươi năm cùng với hai cô con gái đã trở về thăm quê hương. Suốt thời gian ấy, bác và hai chi sống ở nhà tôi, bà tôi cũng dọn từ quê ra. Ở nhà nhộn nhịp, đông vui hơn nên công việc cũng nhiều hon trước. Trong khi bố mẹ vẫn phải đi làm, còn chị Thu thì đang thi học kì, chỉ có tôi ở nhà cùng bác tiếp khách và dọn dẹp nhà cửa. Tôi đã cố gắng làm được nhiều việc nhà để bác và bà được nghỉ ngơi. Một hôm, trong bữa cơm bác đã khen tôi làm bố tôi rất vui và hài lòng. Tối hôm đó, trước khi tôi đi ngủ, mẹ nói với tôi: – Con gái mẹ đã lớn nhiều rồi đấy! Tôi sung sướng đi vào giấc ngủ không chỉ vì lời khen của mẹ hay của bác mà vì niềm vui khi thấy bố mẹ tự hào về mình – có nghĩa là tôi đã lớn khôn. Cho dù trách nhiệm có to lớn tới đâu, cho dù ước mơ còn là một khoảng cách rất xa và khó khăn, tôi vẫn sẽ không ngừng cố gắng, bởi tôi biết rằng xung quanh mình vẫn còn những người thân yêu luôn sẵn sàng giúp đỡ tôi bất cứ lúc nào.

Xem thêm:  Giải thích câu tục ngữ "Lá lành đùm lá rách" - Văn hay lớp 8

Tôi thấy mình đã khôn lớn – Bài làm số 2

Để chuẩn bị cho ngày kiểm tra chất lượng đầu năm học, hôm nay, mẹ bảo em: "Con ạ, đã gần đến ngày kiểm tra rồi, con soạn lại góc học tập cho chu đáo đi con ạ! Con gái của mẹ đã lớn rồi! Năm nay con thử sắp xếp một mình xem sao!"

Nghe lời mẹ, em hí hoáy bắt tay vào soạn cặp, chợt rơi ra một tấm ảnh cũ của em năm lớp năm! Nhìn tấm ảnh, em ngạc nhiên vô cùng. Trời ơi, bây giờ em đã khác xưa nhiều quá, bồi hồi, em ngồi trước gương soi để so sánh mình bây giờ và mình ngày xưa ấy!

Nhớ năm học lớp năm, em còn là một cô bé đang sún vì thay răng sữa, mà răng mới không kịp mọc, vẫn phải đi chụp hình gấp để làm hồ sơ chuẩn bị thi tốt nghiệp cấp một. Tấm ảnh trên tay em là một cô bé có đôi mắt ngơ ngác rụt rè, pha chút ngái ngủ hay sượng sùng. Mái tóc ngắn ôm lấy hai má bầu bĩnh, trông em hệt như búp bê nhà trẻ! Mà thật sự hôm đi chụp hình ấy, em cứ lúng túng không biết làm cách nào để che đi cái răng sún, trong khi tính em lại hay cười. Lúc ấy mỉm môi lại thì cũng không được, cuối cùng… là một tấm ảnh ngộ nghĩnh này đây!

Thế mà bây giờ trong gương lại hiện ra một cô gái trẻ, mái tóc buông dài, bóng mướt, đôi môi hồng hồng vểnh lên như sắp cười với mọi người, làm cho mỗi lần gặp ai xa lạ, em lại phải mím môi lại cho có vẻ thật nghiêm trang! Đã vậy, tay chân em vụt dài ra, làm cho đôi khi bước chân em cứ có cảm giác như là sắp ngã. Quần áo thì hệt như chú bé làng Gióng, mỗi cái áo mẹ mới may cho, em mặc chỉ được vài tháng đã sứt chỉ vị chật chội.

Đang ngồi nghĩ ngợi mông lung thì tiếng chuông điện thoại reo vang, mẹ am nhấc máy lên nghe, rồi nói:

– Con ơi, cô chủ nhiệm muốn gặp con bàn công tác đấy, con ạ!

Em bồi hồi cầm điện thoại từ tay mẹ trao lại. Cô nói:

– "Ngọc ạ! Cô rất tin tưởng em về sức học, tính cách tự chủ, tính kỉ luật và lòng nhiệt tình công tác, giúp bạn. Vậy em hãy cố gắng giúp bạn Loan vượt qua kì ôn tập này, em nhé! Loan hiện nay cũng còn chưa khỏe sau khi cắt ruột thừa, em ạ! Nếu em đồng ý nhận công tác này, cô cũng xin phép mẹ, cho em về học trễ, mỗi ngày 30 phút trong tuần tới, em nhé!

Trước niềm tin tưởng của cô, em cảm động nói:

– Vâng ạ, em sẽ giúp bạn hết lòng, để không phụ lòng tin tưởng của cô!

Sau khi nhận lời, cô dặn dò em vài điều nữa rồi mới bảo em: "Cô cần gặp mẹ để trao đổi thêm!"

Nói xong, cô bảo em trao điện thoại cho mẹ, em chuyển máy cho mẹ mà thấy lòng mình vui sướng vô cùng khi nhận được sự tin tưởng của cô giáo chủ nhiệm. Mẹ em trò chuyện với cô xong, lại gần bên em vuốt tóc em nói:

 – Đấy! Con đã lớn rồi, cô giáo giao cho con công tác là một vinh dự, và cũng là thử thách đấy! Hãy cố gắng lên, con nhé!

Em vui vẻ cúi xuống "dạ" một tiếng rồi chẩy sân, sao mà cuộc sống tươi đẹp và đầy bí ẩn bất ngờ thế nhỉ! Loay hoay, đôi chân em đi nhầm một chiếc giày của mẹ, làm cho đôi chân em khập khiễng thật buồn cười!

Tôi thấy mình đã khôn lớn – Bài làm số 3

Mỗi khi được mẹ khen: “Con gái mẹ cao hơn rồi đấy!”, em lại có cảm giác mình đang lớn lên từng ngày. Nhưng em hiểu rằng, sự thay đổi về thể chất chỉ là một yếu tố trong sự khôn lớn của mỗi con người. Điều quan trọng là sự trưởng thành về ý thức trong việc học tập, rèn luyện nhân cách và định hướng cho tương lai của chính mình.

Khi nghe câu nói: “Cái gì vuột khỏi tay rồi ta mới thấy tiếc nuối”, em chợt nhận ra mình đã hờ hững với nhiều điều đã qua. Trước đây, mỗi khi qua chơi nhà ông bà, em chỉ biết chào hỏi cho xong “thủ tục” rồi tung tăng chạy đi. Đến một hôm, nghe mọi người nói chuyện dạo này ông yếu lắm, không còn đủ sức chạy xe gắn máy nữa, em cảm thấy day dứt khôn nguôi. Một ngày nào đó, ông sẽ không còn trên cõi đời này với em. Và tự nhiên, em thấy thèm nhổ tóc bạc cho ông, thèm sà vào lòng hỏi thăm sức khỏe của ông. Mẹ thường căn dặn em rằng: “Ông bà đã lớn tuổi rồi. Con phải biết yêu thương và chăm sóc ông bà nhiều hơn.”.

Em cũng biết quan tâm đến những đứa em họ dễ thương của mình. Trước đây, trong mắt em, các em ấy chỉ đơn thuần là những người bạn cùng chơi. Nhưng bây giờ, em đã biết hỏi han về sức khỏe, về việc học hành và biết nhắc nhở mỗi khi các em sai sót.

Trong gia đình em, từ chỗ chỉ biết đứng nhìn mỗi khi ba mẹ mệt mỏi, dần dà theo năm tháng, em đã biết đấm lưng chăm sóc ba mẹ, đắp khăn mát lên đầu ba mẹ. Em cũng cố gắng làm những việc phù hợp lứa tuổi như: quét nhà, lau nhà, rửa chén, phơi đồ… thay vì chỉ là một “chú gà công nghiệp” tối ngày chúi đầu vào sách vở. Điều này không chỉ giúp ba mẹ em bớt đi một phần bận rộn, mà còn cho em học được những kỹ năng sống làm nền tảng cho cuộc sống tự lực sau này.

Sự trưởng thành của em còn đồng hành với những cuốn sách mà em đã đọc. Thời thơ ấu của em gắn liền với các bộ truyện tranh đầy màu sắc. Những câu chuyện cổ tích thần tiên đã mang đến cho em một tuổi thơ bay bổng. Đến bây giờ, các bộ truyện ấy đã được thay bằng những cuốn sách chứa đựng nhiều ý nghĩa sâu sắc hơn. “Nanh Trắng”, “Những tấm lòng cao cả”, “Ông già và biển cả”… đã trở thành những người thầy dạy em điều hay lẽ phải, giúp em mở rộng vốn từ và có cái nhìn sâu sắc hơn về thế giới xung quanh.

Em nhớ lại cảm giác e sợ, rụt rè khi mới bước vào ngôi trường tiểu học. Rồi em cũng học được cách chế ngự nỗi e sợ, rụt rè đó để khám phá những điều mới mẻ. Em nhận ra rằng: mọi thứ xa lạ ban đầu sẽ trở nên thân thuộc hơn khi ta dám dấn thân vào đó. Cho nên khi bước vào cổng trường cấp II lần đầu tiên, em đã biết mạnh dạn sải bước vào một môi trường mới.

Em hiểu muốn có được sự thay đổi trong hành động, trước hết cần phải có sự thay đổi trong ý thức. Ban đầu, em chỉ đơn giản thấy vui sướng, tự hào về Nguyễn Thị Ánh Viên, Nguyễn Tiến Minh, Hoàng Xuân Vinh; thấy phẫn nộ, xấu hổ về những việc xấu xảy ra quanh mình như: xả rác bừa bãi, vượt đèn đỏ, hút shisha. Chính từ những cảm xúc yêu ghét đó, em đã có được những hành động thiết thực. Em hào hứng tham gia các hoạt động xã hội, quyên góp cho các bạn nhỏ vùng khó khăn, tham gia phong trào “Nuôi heo đất”, “Nụ cười hồng”. Trong cuộc sống hàng ngày, em luôn bắt đầu bằng những việc nhỏ như bỏ rác đúng nơi quy định, chấp hành luật lệ giao thông… để không tạo nên một hình ảnh xấu về người học sinh trong con mắt mọi người. Sự trưởng thành không phải đến từ những việc to tát, mà nó nảy mầm từ những việc nhỏ nhặt mỗi ngày, như lời Bác đã dạy: “Tuổi nhỏ làm việc nhỏ, tùy theo sức của mình”.

Vậy là càng khôn lớn thì ý thức càng được nâng cao. Từ những ý thức ban đầu về công lao cha mẹ và thầy cô, ta sẽ có được những ý thức lớn hơn về đất nước và con người khi trưởng thành. Cho đến một ngày, nếu ta cảm thấy không phải hối tiếc về những năm tháng đã sống trong đời, thì đó là lúc ta đã lớn khôn trọn vẹn.

Hồng Loan tổng hợp

Xem thêm:  Thuyết minh về danh lam thắng cảnh Hồ Gươm - Văn hay lớp 8

Từ khóa tìm kiếm:

Bình luận bài viết

Có thể bạn quan tâm

DMCA.com Protection Status